Du ký chuyến đi Trùng Khánh – Bắc Kinh
5 ngày 5 đêm qua hai thành phố rất khác nhau: một Trùng Khánh của ánh sáng, đường xá nhiều tầng và mùi mala; một Bắc Kinh của kỷ luật và bề dày lịch sử.

14.04 – 19.04 (5 ngày 5 đêm)
Chuyến đi đã cho tôi rất nhiều bài học và cảm nhận bên trong về cuộc sống xung quanh bản thân mình.
Chuyến đi Trùng Khánh – những ngày rong ruổi như đã giữ lời hứa với bản thân, cho phép bản thân mình đi nhiều hơn vì mình tin rằng mở rộng giới hạn về địa lý cũng là mở rộng giới hạn về sự hiểu biết.
Mình không thường chọn đi tour vì nhận thấy bản thân cũng có chút kỹ năng đi nhiều nơi và vốn ngôn ngữ tiếng Anh cũng đủ dùng, nhưng đến một đất nước như Trung Quốc, mình không tự tin điều đó lắm, và sau chuyến đi mình nghĩ đi tour cũng là hợp lý. Nếu chấm điểm mình nghĩ sẽ là 8.5/10 cho total. Mình sẽ nói về Trùng Khánh trước, điều lưu lại trong mình đến tận bây giờ:
-
Sự nhộn nhịp của một thành phố ánh sáng. Không nói ngoa nhưng Trùng Khánh đã làm được một điều mà không phải nơi nào cũng chịu làm — đồng loạt thắp sáng phố cổ Hồng Nhai Động hằng ngày. Mình vẫn nhớ thời khắc tất cả đều chờ cả con phố lên đèn, chỉ tích tắc trong vài giây.
-
Đường xá ở Trùng Khánh là một bí mật mà chính mình cũng phải nể phục cách đô thị hóa tại thành phố này. Các con đường đâm thẳng vào các tòa nhà, lối đi từ tầng 1 và tầng 11 lại mở ra những khuôn viên, cảnh quan khác nhau. Giống như mỗi tầng là một nhịp sống khác — nó làm tôi như đang ở trong một mê cung và có vô số lối đi cho mình lựa chọn.
-
Món ăn — không thể phủ nhận là đến Trùng Khánh có một mùi thơm rất đặc trưng mà ở đâu cũng ngửi thấy: mùi lẩu ma la, món ăn yêu thích của mình ở Việt Nam. Nó có thể chế biến trong tất cả các món chứ không riêng chỉ lẩu: từ kem, đến hạt đậu, đến snack ăn kèm.
-
Mua sắm — mình chỉ đi hai thành phố lớn nên cũng không biết các nơi khác như thế nào, nên mình sẽ so sánh giữa Trùng Khánh và Bắc Kinh. Giá thành ở Trùng Khánh khá rẻ, và giữa ngoài phố hay cửa hàng mình cũng không thấy chênh quá nhiều so với Bắc Kinh. Mình nghĩ nếu có đi lại đây mình sẽ mua nhiều món ăn vặt và lưu niệm hơn tại thành phố này.
Đến với Bắc Kinh, mình sẽ ví von nó giống thành phố của chính trị và bề dày văn hóa đặc sắc. Nó có những thứ kỷ luật mà mình ngưỡng mộ về sự tuân thủ của người dân nơi đây: qua 10 giờ hơn hàng quán đóng cửa, người dân cũng ít ra ngoài hơn. Trộm cắp ở đây thấp, mình cũng hiếm thấy ăn xin, đường xá thì sạch sẽ, và dù ở thủ đô nhưng rất nhiều người không dùng tiếng Anh để giao tiếp. Nhờ đi Bắc Kinh mà mình thực sự muốn học tiếng Trung một cách mãnh liệt.
Nếu ai đó hỏi mình “Bạn có quay lại Trung Quốc không?” — mình sẽ quay lại vài lần nữa, và cùng về Trùng Khánh để trải nghiệm thật nhiều thứ hơn nữa.
Nếu có quay lại lần nữa, những điều mình sẽ làm
- Khám phá ẩm thực Trùng Khánh
- Thưởng thức lại Luckin Coffee
- Đi show Chongqing 1949